Người dạy tôi hiểu nét chữ – nết người

Chữ Viết 360 1 Lời bình »

Tôi biết trình bày vở sạch đẹp và viết chữ rõ ràng như bây giờ là nhờ công lao của cô giáo chủ nhiệm cũng là cô giáo dạy văn của tôi những năm cấp III.

Và không chỉ dạy tôi viết chữ sạch đẹp, cô còn dạy tôi thật sự hiểu nét chữ để góp phần thể hiện nết người.

Ngày đó, tôi học khá tốt môn văn nhưng luôn bị trừ điểm trong bài kiểm tra vì chữ xấu và trình bày bài cẩu thả. Song tôi vẫn luôn tự hào về “tài” viết chữ “rồng bay phượng múa” và chỉ có mình tôi mới có thể đọc hết những gì tôi viết. Tôi luôn tự an ủi mình: “Chỉ người giỏi mới viết được chữ… khó đọc như vậy”.

Mới vào lớp 10 tôi “ẵm” về điểm 9 môn văn nhưng bị cô giáo phê vỏn vẹn hai chữ: “Cẩu thả”. “Chiến công” vang dội đó làm tôi nổi tiếng trong lớp. Tôi càng tự hào về mình hơn.

Rồi một hôm, cô chọn ra 10 bạn có chữ xấu nhất lớp để rèn chữ, trong đó có đứa con gái duy nhất là tôi. Tôi thầm thắc mắc: “Ai lại bắt học sinh cấp III rèn chữ bao giờ? Chúng tôi lớn rồi chứ đâu phải con nít tiểu học?”. Dù ấm ức nhưng không đứa nào dám lên tiếng vì cô là cô chủ nhiệm. Cô còn nhấn mạnh chữ tôi thuộc dạng “cần rèn đặc biệt”. Tôi còn mặt mũi nào mà nhìn mặt bạn bè trong lớp? Lần đầu tiên tôi cảm thấy xấu hổ về chữ viết của mình. Việc này làm tôi… hơi khó chịu cô.

Mỗi thứ hai đầu tuần, cô lại giao bài viết cho “10 gương mặt tiêu biểu” và thu bài vào cuối tuần. Những câu chuyện cô đưa để chúng tôi rèn chữ rất ý nghĩa. Có câu chuyện về ước mơ của một em nhỏ bị tật nguyền, có bài báo về bác nông dân nuôi bốn con học đại học, chuyện cô học trò nghèo thi đậu ba trường đại học… Nhiều câu chuyện làm tôi khâm phục và thuộc lòng.

Tôi đã ứa nước mắt khi đọc câu chuyện của Lê Vũ Hoàng, người đoạt vòng nguyệt quế cuộc thi “Đường lên đỉnh Olympia”. Lê Vũ Hoàng trở thành thần tượng của tôi về nghị lực vượt khó. Song tôi vẫn xem việc rèn chữ chỉ tốn thời gian và vô bổ. Tôi viết lại bài cô giao một cách vội vàng và miễn cưỡng. Vậy nên chữ viết của tôi đâu vẫn hoàn đó.

Một hôm, cô tặng tôi cây viết máy. Cây viết màu đen, bóng loáng, nặng trịch. Cầm cây viết trên tay, tôi tròn xoe đôi mắt nhìn cô. Cô nói: “Cô biết để rèn chữ đẹp không hề đơn giản. Chữ viết cũng thể hiện phần nào tính nết một con người. Rèn chữ cùng là tự rèn luyện bản thân mình. Vì vậy, em hãy coi đó như một cuộc thi phải vượt qua chính mình mới đạt được vinh quang. Trong bất kỳ việc gì cũng cần sự kiên trì em ạ!”. Giọng nói trong trẻo của cô như rót từng chữ vào tai tôi. Tôi xúc động đến nỗi nghẹn lời khi cảm ơn cô.

Có cây bút máy đẹp, tôi thích thú và chăm chỉ rèn chữ hơn. Viết bằng bút máy phải viết chậm, cẩn thận đưa từng nét chữ. Tôi lên hẳn một thời khóa biểu rèn chữ. Những ngày thứ bảy, chủ nhật, tôi như một học sinh lớp 1, ngoan ngoãn nắn nót từng con chữ. Rồi những bài kiểm tra văn của tôi không còn bị phê “chữ xấu”, “trình bày cẩu thả”. Đó là một chiến công lớn của tôi!

Năm lớp 12, cô chọn tôi làm đại diện cho trường đi thi học sinh giỏi văn cấp tỉnh. Trong những ngày học ôn cùng cô, tôi mới hiểu hóa ra cô đã nhận ra năng khiếu văn của tôi từ năm lớp 10. Tôi sẽ nhớ mãi lời cô dạy: “Học văn là học cách yêu thương con người”. Giải ba cấp tỉnh năm đó như một món quà nhỏ để tôi cảm ơn cô.

Đã hai năm xa cô. Bây giờ tôi là một sinh viên học tập tại TP.HCM. Dịp 20-11 năm nay tôi sẽ viết thư chúc mừng cô bằng cây bút máy cô tặng năm xưa. Và chắc chắn đó vẫn sẽ là những nét chữ tròn trịa nhất!

Theo TTO

Share

Ông già 71 tuổi dạy nét chữ, nết người cho trẻ nhỏ

Chữ Viết 360 2 Lời bình »

Lũ trẻ thường gọi ông là thầy Nghiêm Quốc Đạt, một ông thầy già nhỏ thó nhưng tinh anh và vô cùng yêu mến các học trò của mình. Không chỉ nắm tay học trò, dạy từng nét chữ Hán mà hơn nữa thầy dạy cả nết người.

“Ông đồ” Nghiêm Quốc Đạt và học trò.

Thầy được gọi là người cứu những tâm hồn thơ trẻ khi chúng còn chưa nhuốm những thói hư tật xấu, trong khi đã có rất nhiều em hư hỏng. Hiện thầy vẫn sống giản dị trong ngôi nhà nhỏ, làng Sơn Đồng cạnh Trường THCS Sơn Đồng (xã Sơn Đồng, Hoài Đức, Hà Nội). Sơn Đồng là một làng văn hóa, làng nghề lâu đời. Dòng họ của ông trong làng có ban khuyến học, khuyến tài và ông cũng là một thành viên trong đó.

Một lần, các cụ cao niên trong ban khuyến học ngồi nói chuyện về việc con cháu bây giờ có điều kiện ăn học hơn hẳn thời xưa mà sao lắm đứa trẻ hư. Ông Đạt nghe xong, nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Chúng hư là bởi chúng chưa hiểu rõ, sâu sắc được đạo làm người. Biết ít chữ Hán, tôi sẽ mở lớp dạy chữ miễn phí cho con cháu để chúng hiểu được đạo lý, bớt hư”.
Thế là từ đó, ông Đạt trở thành một người thầy ở cái tuổi 71 của mình. Một người thầy không chỉ dạy cho học trò nét chữ, mà còn giảng rất nhiều về đạo lý làm người, về cách học làm người. Qua từng nét chữ, người ta có thể đoán được tính người. Thầy Đạt là một lão nông uy tín của làng, am hiểu lịch sử văn hóa và truyền thống lâu đời của làng, lại sống đạo đức, trên kính dưới nhường và được hết thảy mọi người ở Sơn Đồng kính nể.

Khi thầy mở lớp dạy chữ và dạy làm người, thì không chỉ có hàng trăm học sinh nhỏ tuổi trong xã xin theo, mà có cả các ông già, những nhà sư, thậm chí có cả cán bộ cách xa 20 cây số cũng “phi” xe máy về học cho được. Ban đầu, thầy dạy “thử nghiệm” trước cho con cháu trong nhà. Sau đó làng xã thấy bổ ích, đưa con đến xin thầy dạy chữ, học đạo. Tôi cũng may mắn là người được học thầy.

Đã gần 4 năm, thầy Nghiêm Quốc Đạt đứng lớp có tên “Lớp học Sao Khuê”. Khi căn nhà nhỏ của thầy chật ních học trò, không đủ chỗ thì thầy nhờ một phòng học của Trường THCS Sơn Đồng làm chốn giảng dạy. Cả xã và nhân dân ủng hộ. Thầy là người thanh bạch, nên nhiệt tình dạy miễn phí, chẳng nhận một đồng công lao nào, dù nhiều người đề nghị thầy nên nhận. Bởi vì thầy dạy chữ xuất phát từ tâm mình, dạy cho người tình nguyện học.

Mỗi khi có ai đến thăm, thầy đồ Nghiêm Quốc Đạt lại khoe về những học trò, giờ cũng là những “ông đồ nhí” của mình. Từ lớp học, hiện làng Sơn Đồng đang có thêm được hơn chục “ông đồ nhí” tài hoa chẳng kém những thầy đồ già cứ mỗi khi Tết đến xuân về. Cứ từ tháng Mười cho đến Giêng, Hai trong vùng có nhiều lễ hội, thầy đưa trò đến thực tập để viết chữ. Rất nhiều người nể phục những “ông đồ nhí” bởi nét bút tài hoa, là thành quả của người thầy già tận tụy.
Ai cũng biết chữ hay, chữ đẹp mới chỉ là một phần của mục đích mở lớp dạy học tình nguyện Sao Khuê, quan trọng là khi các em học hiểu hết được các từ thuật Hán nôm, hiểu được ý nghĩa từ mỗi chữ đó là các em thành người tốt. Đó là mục đích chính lớp học của thầy Đạt hướng tới. Thầy từng bảo rằng, dạy chữ Hán cũng là để bảo vệ bản sắc văn hóa của cha ông.
Cái cách mà thầy dạy cho dễ hiểu là soạn ra một cuốn giáo án dày của riêng mình. Mỗi khi dạy cho học trò xong những nét chính của chữ Hán, thầy dạy cách viết và giảng lại ý nghĩa từng chữ một. Nhất là thầy lại luôn lấy những bài học từ thực tiễn, về những quan hệ trong đời sống xã hội ra mà giảng. Trong công việc, có lẽ tôi thấy thầy là người nghiêm khắc nhất trong luyện chữ cho học trò. Thầy luôn nhắc học trò rằng, học chữ Hán không chỉ viết được chữ, đọc được hoành phi, câu đối mà còn phải biết giải nghĩa và cảm được cái đẹp cái hay trong đó nữa. Thầy bảo: Chữ chỉ đẹp khi nó được viết bằng tâm hồn của người viết.

Khi soạn giáo án, thầy Đạt tập trung về “Tam cương, Ngũ thường” của Nho giáo. Đặc biệt, những chữ như: “Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín” thầy giảng sâu hơn. Thầy Đạt từng tâm sự: “Mong muốn lúc này của tôi chỉ là làm sao các lớp học chữ Hán được nhân lên nhiều hơn nữa. Tôi sẽ dạy miễn phí đến khi nào không thở được nữa thì thôi. Lên lớp, nhìn đám học trò mải mê tay nghiên, tay bút, lòng tôi cũng thấy thanh thản”.
Thầy Đạt đã giúp cho anh Tiến bớt nóng nảy, giúp cho cu Ni bớt chơi bời lêu lổng và học giỏi, giúp cho hàng chục học trò khác hiểu được tinh túy và bản chất đạo đức sáng ngời của Nho học, giúp cho tôi thêm vốn kiến thức làm hành trang vào đời. Thầy cũng giúp cho hàng chục tay bút khác trở thành những “ông đồ nhí” có một ngòi bút điêu luyện, bút bút nghiên nghiên bên ống mực Tầu, làm nên những bức tranh chữ sinh động, giàu màu sắc trí tuệ.

Tôi biết, thầy đã khiến cho hàng chục em nhỏ (rất dễ bị hư hỏng) đã trở thành con ngoan trò giỏi. Thầy đã làm sạch tâm hồn chúng và cho chúng liều vaccin để chống chọi với những cám dỗ ở đời. Tôi cũng khẳng định, nếu không có thầy ngay từ đầu bắt tay nắn nót từng nét, tôi đã chẳng kiên nhẫn để thi đỗ vào đại học. Tinh thần thầy trong sáng và tấm lòng thầy rộng mở, nét bút thầy tài hoa và sự hào hiệp của thầy khiến nhiều người cảm động. Tôi là đứa học trò nợ thầy ân tình, những nét bút tri ân. Và tôi nhận ra một điều, ở giai đoạn nào của cuộc đời ta, người thầy đều đáng quý và đáng kính trọng.

Theo Nguyễn Văn Học
Công an nhân dân

Share

Chữ viết học viên – bài thơ: Cái máy điện thoại

Chữ Viết Học Viên 29 Lời bình »

Tại máy điện thoại

Share

Nhận viết tay bằng cấp, chứng chỉ, giấy khen

Uncategorized 18 Lời bình »

Share

Luyện chữ trước tuổi đến trường lợi bất cập hại

Chữ Viết 360 8 Lời bình »
Ảnh: Hoàng Hà.

Cho con luyện chữ trước khi vào lớp 1, nhiều phụ huynh muốn giúp bé tự tin hơn hoặc sợ con không theo kịp bạn bè. Tác dụng này chưa rõ là đạt đến đâu nhưng sự thiệt hại cho quá trình phát triển của bé, sự thui chột hứng thú học lại quá rõ ràng.

Hiện tại ở Hà Nội và một số thành phố lớn, các bậc phụ huynh có con chuẩn bị bước vào lớp 1 đua nhau gửi con vào các lớp luyện chữ. Trong 2 tháng hè, mỗi tuần trẻ phải học ít thì 2-3 buổi, nhiều thì 5 buổi, mỗi buổi 2 tiếng. Có bé còn được bố mẹ cho đi học trước 3-4 tháng. Có cả chục lý do, để cha mẹ cho con đi học viết chữ sớm và giáo viên sẵn sàng nhận bé mới trên 5 tuổi vào lớp luyện chữ.

Cha mẹ tin rằng, bây giờ, nhà nào cũng cho con đi học trước khi vào lớp 1, nếu con mình không đi, sợ khi vào học sẽ bị tụt hậu; viết chữ là rất khó, cần luyện trước cho con để bé tự tin hơn khi đến trường. Chị Bình, nhà ở Thanh Xuân, là một ví dụ. Mỗi tuần 3 buổi, chị phải đi làm muộn để đưa con đến lớp, vì lớp học 9h sáng mới bắt đầu. Hai tiếng sau, chị lại phải tìm cách nghỉ sớm để đón con.

Còn chị Minh ở Cầu Giấy thì “rút kinh nghiệm” từ đứa con đầu, cho rằng bé viết chữ xấu vì cách đây 3 năm chị không cho đi học trước. Vì vậy năm nay khi con thứ chuẩn bị vào lớp 1, chị nhất quyết cho đi luyện chữ từ sớm. Cô bé đã luyện được 3 tháng và chị Minh tự hào vì “chính tôi cũng ngạc nhiên vì nét chữ của cháu”. Theo chị, nếu đợi vào lớp 1 mới học, mỗi lớp mấy chục em học sinh, cô giáo không có điều kiện để chỉ dẫn tận tình được.

 Về phía giáo viên, những người đứng ra tổ chức lớp luyện chữ thì cho rằng, theo kinh nghiệm giảng dạy, khó khăn lớn nhất với trẻ ở lớp 1 là viết chữ, viết đúng các dòng kẻ ô ly, viết đẹp lại càng khó; do vậy cần luyện sớm.

Tuy nhiên, các nhà tâm lý học cho rằng việc học trước như vậy hại nhiều hơn lợi. Ở đa số trẻ em, trước khi tròn 6 tuổi, khả năng tâm vận động chưa thật chín muồi nên việc cầm bút tô, viết chữ theo những dòng kẻ ô ly trong khoảng thời gian dài (trên 20 phút) là quá sức.

Ngay cả với trẻ đủ 6 tuổi, đã vào lớp 1, phần tập tô chữ, nhất là viết chữ theo dòng kẻ ô ly cũng được xem là khó. Do vậy, quá trình này được thiết kế giảm nhẹ tối đa bằng cách chia nhỏ ra, xen kẽ với các hoạt động khác, tuyệt đối không kéo dài suốt buổi học. Giáo viên cũng được khuyên là liên tục động viên, không chê bai trẻ viết xấu, không nên cho điểm kém hay ra nhiều bài tập viết về nhà…

Sự khó khăn, nhàm chán khi đi luyện chữ làm suy giảm hứng thú học đường, giảm sự tự tin (do ít cảm nhận được thành công, ít nhận được lời khen vì viết đúng viết đẹp là rất khó). Hậu quả, nhẹ thì không thích đi học, chán học, nặng hơn là sợ học. Phụ huynh có thể kiểm tra điều này bằng cách mỗi buổi sáng hỏi xem con có thích đến các lớp luyện chữ không. Đa số trẻ mếu máo không thích, viện đủ lý do để không phải đi tập viết trong khi rất thích đến các lớp học đàn, học vẽ, học kể chuyện…

Trẻ học chữ trước khi vào lớp 1 bị mất hứng thú với bài học cũng vì đã biết rồi, dẫn đến chủ quan, mất tập trung chú ý…

Ở tuổi này, trẻ có nhu cầu vận động rất lớn (quan sát trẻ giờ ra chơi, bạn sẽ thấy chúng chạy nhảy không ngừng nghỉ), nếu phải ngồi 2 tiếng để tập viết sẽ mệt mỏi. Việc ngồi lâu trong tư thế không thoải mái cũng ảnh hưởng xấu đến sự phát triển của bé.

Việc luyện chữ cũng có nguy cơ khiến mắt quá tải vì khi tập trung viết, trẻ thường cúi gằm mặt sát vở, tần suất chớp mắt giảm trung bình 50%, gây thiệt hại cho sự phát triển thị lực và dẫn đến cận thị, loạn thị. Nhiều trẻ nhoài cả người lên bàn mới viết được do bàn ghế ở các lớp học gia đình thường không chuẩn. Có em ngoẹo đầu, ngoẹo cổ, dùng “toàn bộ cơ thể” để viết. Điều này ảnh hưởng xấu đến hệ cơ, xương, đặc biệt là cột sống.

Không có bằng chứng đáng tin cậy nào cho thấy trẻ học viết sớm sau này chữ sẽ đẹp hơn. Luyện viết chữ là một quá trình lâu dài, có thể được tăng cường ở giai đoạn sau, khi sự phát triển tâm vận động của trẻ đã đủ chín muồi, trẻ đã hoàn toàn thích ứng với việc học ở lớp 1 (thường là kỳ 2 trở đi).

Hầu hết trẻ em bình thường về trí tuệ đến tuổi vào lớp 1 đều hứng thú đi học. Nhưng nuôi dưỡng hứng thú này là cả một vấn đề. Trẻ rời lớp mẫu giáo vào lớp một sự chuyển giai đoạn từ hoạt động chơi là chủ đạo sang học là chủ đạo. Việc tuân thủ các yêu cầu của học sinh đã là khó khăn. Do đó các phương pháp chơi mà học của mẫu giáo nên tiếp tục được áp dụng để nuôi dưỡng hứng thú học tập.

Cái trẻ cần được chuẩn bị khi sắp vào lớp 1 chính là tâm thế sẵn sàng đi học, gồm: Khả năng sử dụng ngôn ngữ, các khả năng về trí tuệ, khả năng thích ứng học đường, khả năng hiểu các biểu tượng về số, chữ cái, các kỹ năng sống, sự chủ động, độc lập, tự tin, hứng thú đến trường…

Vì vậy, sẽ có lợi hơn nhiều nếu bạn cho trẻ tham gia các lớp học kể chuyện sáng tạo, nhạc, múa, vẽ, các lớp phát triển năng lực trí tuệ, khám phá thế giới cảm xúc, phát triển kỹ năng xã hội…

Các nghiên cứu cho thấy hầu hết trẻ đã qua lớp mầm non (đã làm quen với chữ cái, chữ số) đều có khả năng học thành công chương trình lớp 1.

Một số trẻ có thể khó khăn về viết trong những tháng đầu đi học. Chỉ cần giáo viên không chê bai, kiên trì động viên, dần dần trẻ sẽ vượt qua. Điều quan trọng là giúp trẻ biết cách cầm bút đúng, ngồi đúng tư thế, giữ khoảng cách phù hợp giữa vở và mắt…

TS. Nguyễn Công Khanh
(Chuyên gia trường mầm non Hoàng Gia , tel: 04 762 4877)

Share

Bị cụt hai tay vẫn viết chữ thành thạo

Chữ Viết 360 6 Lời bình »
hỵ
Ông Hoa Xuân Tứ dùng hàm răng và dùng vai cào lúa, dùng chân quét sân. Ảnh: CAND.

“Không có tay nhưng còn đôi chân, thế là tôi kẹp phấn, kẹp bút vào hai ngón chân tập viết, rồi dùng má và vai kẹp bút… Dần dần, cả hai cách này đều thành thạo, chữ viết không thua kém ai”, ông Tứ – người đàn ông tật nguyền chia sẻ.

Câu chuyện Hoa Xuân Tứ, sinh năm 1952 (quê Hưng Nhân, Hưng Nguyên, Nghệ An), lên 6 tuổi bị cụt hai tay vẫn học giỏi, sống tự lập, được nhiều người biết đến.

Hay tin nhà có khách, Hoa Xuân Tứ quần đùi, áo cộc đi thoăn thoắt từ đồng về, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Mặc dù đôi tay cụt lên tận vai, bộ ngực lép kẹp vì thiếu đôi tay vận động, nhưng bù lại, đôi chân ông rắn chắc, nước da nắng gió nên trông ông vẫn dáng vẻ một lão nông thực thụ. Vội vàng dùng vai và má phải kẹp cán cào, hai chân điều khiển lưỡi cào, ông tranh thủ cào lại số lúa đang phơi cho được nắng.

Tiếp đó, ông dùng chân và miệng bó lúa, nâng bổng những bó lúa ấy xếp gọn lại để lấy lối đi rồi ông kẹp chiếc chổi trện vào ngón chân, mềm mại quét lối đi cho khách vào nhà… Tất cả những động tác ấy điêu luyện như một nhà ảo thuật.

Ông mãi mãi không thể quên cái ngày khủng khiếp cách đây nửa thế kỷ. Ngày mới lên 6 tuổi, bé Tứ xem anh trai mình ép mía nấu mật. Lúc anh trai có việc đi ra ngoài, Tứ tò mò cho mía vào che. Rốp một cái, che kẹp mía đồng thời kẹp luôn bàn tay trái của Tứ. Phản xạ ngây thơ, tự nhiên của Tứ lúc ấy là thét lên kinh hoàng vì đau đớn, đồng thời dùng tay phải cầm cổ tay trái nhằm kéo tay bị kẹp ra khỏi che.

Khi cả làng kịp đến, thì đôi tay Tứ bị che kẹp dập nát lên tận hai vai. Sau nhiều tháng điều trị, Tứ thành “con chim cụt cánh”. Không có đôi tay để được đến trường như bè bạn, Hoa Xuân Tứ khóc cạn nước mắt bởi niềm khát khao được học hành mà lại thiếu mất đôi tay. Nhưng nghị lực, lòng kiên trì khổ luyện đã giúp Tứ vượt qua.

Tứ trở thành tấm gương sáng vượt lên chính mình để học tốt. Năm 1970, Hoa Xuân Tứ tốt nghiệp phổ thông trung học cũng là lúc anh tròn 20 tuổi, chỉ vì “cụt cánh” nên anh không thể vào đại học, càng không thể gia nhập quân đội, mặc dù khao khát trong anh cháy bỏng.

Nhà Tứ có hai anh em trai, người anh vào bộ đội không tin tức, bố mẹ già lo người nối dõi, giục Tứ lấy vợ đẻ con. Nhiều cô gái làng thương anh nhưng e ngại không dám lấy anh làm chồng.

Mãi về sau, người chị gái lấy chồng xa mai mối và mất một năm tìm hiểu, chị Lê Thị Sự, người con gái xã Nghi Văn, Nghi Lộc chia sẻ hoàn cảnh của Hoa Xuân Tứ, tự nguyện lấy anh, sau khi chị mãn hạn khoá dân công hỏa tuyến trở về. 35 năm, sinh năm người con, vợ chồng anh Tứ sống nghèo khó nhưng hạnh phúc bởi nồng nàn tình yêu thương.

Bốn người con của anh chị đã yên bề gia thất nhưng chẳng ai khá giả. Người con gái thứ 3 “hoạ vô đơn chí” chung cảnh tật nguyền như anh, do năm lên 4 tuổi, một viên đá do lũ trẻ cùng lứa ném nhau trúng vào chỗ hiểm trên đầu, khiến người con gái này trở nên tàn phế. Năm nay đã 30 tuổi mà cô không biết khóc cười, người nhỏ thó như bé lên 10, luôn nằm một chỗ, co quắp.

Ông Nguyễn Ngọc Lâm 65 tuổi, cán bộ hưu trí nhà cạnh anh Tứ cho biết: “Ông Tứ một con người đặc biệt, ông làm quần quật và luôn chứng tỏ nghị lực vươn lên. Dù khó khăn thiếu thốn đến đâu, ông cũng không trách đời, trách phận. Đặc biệt không nương nhờ cầu cạnh vay mượn phiền luỵ đến ai”.

(Theo Công An Nhân Dân)

Share

Hướng dẫn cầm bút cho trẻ em

Chữ Viết 360 16 Lời bình »

Hướng dẫn cầm bút cho trẻ em

Share
Thoi trang | Blackbery | Giày Dép | Thiết Kế Website | Thời trang trẻ em | Tin tuc tua lua | xem phim giai tri | nem ninh hoa

© Copyright 2008 by Luyện Chữ Đẹp Thiết kế website & cung cấp Hosting quantriWEB.com
Bài viết Lời bình Log in